1. CHÀO Khách
    * Hãy ĐĂNG KÍ hoặc ĐĂNG NHẬP để cùng thảo luận và đăng truyện
    * Hãy cùng CHIA SẺ những câu chuyện hay.
    * Hãy THÍCH khi thấy hữu ích.
    * Hãy PHẢN HỒI nếu chưa hài lòng.
  2. TUYỂN NGƯỜI HỢP TÁC CÙNG PHÁT TRIỂN WEBSITE.
    Một mình không thể quản lí và cập nhật truyện kịp thời nên cần tuyển một số người cùng quản lí với mình.
    Ai có hứng thú thì xin hãy liên hệ mình với mình qua email giangvn07@gmail.com. Rất mong nhận được sự trợ giúp của các bạn. Chân thành cảm ơn.
  1. h3r0kute Administrator

    [IMG]
    CHAP 1:

    - Cho con một tô đặc biệt nhe cô.

    Sau bao nhiêu năm trở lại đây, mọi thứ vẫn không hề thay đổi gì nhiều. Vẫn con đường nhỏ vào khu chợ Việt Kiều, vẫn dòng người qua lại mua bán tấp nập, lũ trẻ trong xóm vui đùa cùng nhau một cách hồn nhiên. Tôi đang ngồi trong một quán hủ tiếu nhỏ, cái nơi mà nó đã từng gắn liền với tuổi thơ. Là những lúc phải ăn hủ tiếu vì chán cơm thèm phở theo đúng nghĩa đen của nó, là những lúc không cơm nhà vì mẹ bận, là những lúc hội hợp bạn bè và …là những lúc mà cái quán nhỏ này trở thành nơi để lại trong tôi nhiều kỷ niệm vui buồn về tình yêu đầu của tuổi học trò.

    Vừa ăn vừa hổi tưởng lại nhưng ký ức đã qua, thoáng chốc mà đã gần hết tô hủ tiếu. Cái hương vị của bò viên hòa quyện vào nước lèo thật đậm đà khó tả. Tôi đã từng tìm đến rất nhiều nhà hang ẩm thực Việt tại các tiểu bang Hoa Kỳ chỉ để có được cái hương vị này, hương vị món ăn của quê hương.

    Đang say sưa với tô hủ tiếu thân yêu, bỗng ngoài cửa, một người con gái xuất hiện. Sẽ chẳng có gì lạ khi một đứa con gái bước vào một quán hủ tiếu. Điều khiến tất cả các gã đàn ông trong quán phải ngưng đũa và ngoái nhìn là vì cô ấy quá nổi bật, một vẻ đẹp kiêu kỳ hút mọi ánh nhìn, ở cô ấy toát lên một sự cuốn hút kỳ lạ. Cùng với chiếc váy trắng bó sát và giày cao gót, làm tôn lên một thân hình hoàn hảo với ba vòng cân đối. Nước da trắng hồng cùng mái tóc dài được búi cao lên, đúng là người con gái trong mơ của bất cứ gã đàn ông nào.

    Tôi nghĩ thầm trong bụng, có lẽ em là diễn viên hay người mẫu gì đây. Chả trách nhìn khuôn mặt rất quen, cứ như từng đóng trong một bộ phim nào đó mà tôi đã xem dù vẫn còn đó cặp kính đen trên đôi mắt. Bỗng định thần lại, tôi quay lại với tô hủ tiếu đã sắp nguội của mình và tiếp tục ăn ngon lành. Thình lình có tiếng kéo ghế, một ai đó vừa ngồi vào bàn của tôi theo hướng đối diện. Ngước mặt lên thì chính là cô ấy, tôi nhìn cô ấy và tỏ vẻ hơi bất ngờ vì trong quán vẫn còn nhiều bàn trống mà. Và nếu là một người lịch sự thì ít nhất cũng nên hỏi tôi một tiếng xem có thể ngồi cùng bàn hay không chứ.

    Nhưng thôi, tôi cũng không quan tâm lắm và tiếp tục sự nghiệp ăn uống của mình. Lâu lâu tôi lại ngước lên thì thấy cô ấy vẫn lặng yên ở đó và nhìn về phía tôi, thật ra thì tôi cũng không dám chắc là sau cặp kính đen ấy, cô ấy đáng nhìn về phía nào. Tự nhiên cảm thấy một chút bối rối và hơi bất an.

    - Cho con một ly cafe sữa đá nhe dì! – Một giọng nói thánh thoát từ cái miệng nhỏ xinh phát ra, cô ấy thao kính đen, tay vẫy gọi bà chủ quán.

    Cặp mắt long lanh ấy thật đẹp, nhin rất cuốn hút và vô cùng thân quen. Bây giờ thì tôi có thể tin rằng mình đã từng thấy cô ấy ở đâu đó trên tivi. Thở phào một cái và tiếp tục với tô hủ tiếu của mình, không khí nghiêm trọng nãy giờ mới được giải phong bớt khi cô ấy đặt chiếc kính lên bàn. Nhưng tính tôi khá khó chịu khi phải ngồi ăn chung bàn với một người không quen biết, vì đôi lúc tôi ngước nhin lên ngắm cảnh vật xung quanh thì lại đối mặt với người ngồi đối diện.

    Ngày xưa, vào những trường hợp thế này tôi thường cắm cuối ăn cho nhanh rồi tính tiền ra về, không thể ngồi lâu thưởng thức món ăn và ngắm nhìn cảnh vật phố phường. Nhưng hôm nay thì khác, có lẽ là một ngoại lệ. Đối diện tôi là một cô gái với vẽ đẹp sắc sảo, lạnh lung, không để ý đên một ai xung quanh. Thể loại này thường bị cho là chảnh, cũng đúng thôi, người ta đẹp thì người ta có quyền mà.

    - Nước của con đây. – Bà chủ quan nói với cô ây.
    - Con cảm ơn dì nhe! – Uh, ít ra thì cũng có chút lễ phép đó chứ, một chút ấn tượng tốt về cô ấy trong tôi.

    Đặt ống hút lên đôi môi nhỏ xinh với màu son hồng và hút một cách nhẹ nhàng. Tay phải chống cằm, tay trái cầm chiếc kinh đeo vào lại và hướng mặt về phía tôi. Lúc này thì bầu không khí yên lặng và nghiêm trọng trở lại tại bàn của tôi. Thể loại gái gì đây? Tôi nghĩ thầm trong bụng. Mặc kệ, chả hiểu sao nãy giờ cứ phân tâm, tô hủ tiếu đã nở bét nhè. Tôi vội vàng ăn nhanh chóng đề còn về.

    - Tính tiền cho con cô ơi! – Tôi giơ tay gọi bà chủ quán.
    - Ủa, chị này tính tiền cho bàn này lúc vừa vào rồi mà anh. – Một bé gái giúp việc đi tới nói và quay đi.
    - Chị ơi, mình quen nhau hả? – Quay lại nhìn cô ấy, tôi hỏi tỏ vẻ ngạc nhiên.
    Cô ấy vẫn im lặng.
    - Chị ơi, cảm ơn nhe! – Tôi nói to hơn một chút và quơ tay qua lại trước cặp kính đen ấy. Có thể cô ấy đang ngủ gục cũng nên.
    - Chị cái đầu anh, tui nhỏ tuổi hơn anh! – Cuối cùng nàng ta cũng chịu lên tiếng, mà sao chanh chua quá.

    Cô ấy lấy ra một mẫu giấy nhỏ và một cây viết khỏi túi xách. Viết viết cái gì đó một hồi rồi đẩy về phía tôi. Đứng dậy và bước khỏi quan một cách nhanh chóng để lại một thằng đực mặt ra nhìn theo mà không biết chuyện gì đang diễn ra. Nội dung của tờ giấy như thế này. “Khi nào có điện thoại và sim mới thì nhắn tin cho “tui” luôn và ngay!”.

    Đọc xong mẫu giấy mà tôi không nhịn được cười, không hiểu là chuyện gì đang diễn ra. Con này bị hâm à? Nếu cô ấy thích tôi và cua tôi theo kiểu này thì đúng là không biết dùng từ ngữ nào để diễn đạt. Một kiểu làm quen hơi sỗ sàng. Mà ý nghĩ cô ấy thích tôi chỉ tồn tại vài giây trong đầu, dù có vẻ bề ngoài khá ưa nhìn nhưng cũng không dám tự tin là có thể khiến người con gái kiêu kỳ ấy đỗ ngay từ cái nhìn đầu tiên.

    Nhưng lạ một điều, vì sao cô ấy biết tôi hiện tại không có điện thoại. Lại còn biết tôi lớn tuổi hơn cô ấy nữa. Phù, vừa về Việt Nam được có vài hôm mà lại gặp rắc rối gì đây.

    …Một buổi trưa Sài Gòn hôm trước….
    Tôi, một thằng con trai 25 tuổi, ngót nghét mà đã xa cái đất nước hình chữ S này hơn nữa thập kỷ. Nhiều lúc tôi muốn về quê lắm chứ, để có thể tận hưởng được cái hương vị quê hương trên mảnh đất này. Nhưng vì cứ bù đầu vào chuyện học tập và công việc, tôi lại cứ hẹn ngày về từ năm này sang năm khác. Một phần cũng vì còn tồn tại những mảnh ký ức buồn nơi đây mà tôi muốn quên đi. Đã 6 năm trôi qua, tôi đã thay đổi rất nhiều thứ, cả bên ngoài lẫn bên trong suy nghĩ. Cũng đã đến lúc phải quay lại, cũng đến lúc quên đi những chuyện buồn ngày xưa. Cứ xem như nó là một phần kỷ niệm, dù vui hay buồn thì nó cũng giúp tôi trưởng thành hơn như ngày hôm này.

    Trước khi về đến Tân Sơn Nhất, tôi phải quá cảnh vài tiếng tại Hong Kong. Cảm xúc thật sự lân lân khó tả, khi mà cái mảnh đất ấy chỉ còn cách tôi vài tiếng bay. Tại quầy đợi chuyến bay kế tiếp, đa phần hành khách ở đầy là người Việt. Họ đang trò chuyện cưới nói rơm rả, tôi im lặng và quan sát xung quanh. Một cảm giác thân quen và dễ chịu thật sự, mọi người ngồi quanh đây đều là đồng bào của tôi đấy.

    Có ai đã từng ngắm nhìn cái đất nước hình chữ S này từ trên máy bay, chắc cũng đều có cảm giác như tôi. Nhớ lại 6 năm trước, khi chiếc máy bay dần dần cất cánh, cái hình chữ S đó từ từ nhỏ dần và biến mất sau lưng tôi. Tôi đã cố ngoái lại nhìn thật kỹ nó một lần cuối, cái nơi mà tôi đã gắn bó suốt 19 năm trời cuộc đời với bao kỷ niệm. Tôi đã bỏ lại sau lưng mọi thứ, mọi thứ mà tôi yêu quý nhất.

    Và giờ đây tôi đã quay lại, quay lại vào một buổi sáng đẹp trời. Sau những đám mây lượn lờ trôi ấy, quê hương tôi lại một lần nữa xuất hiện trước mắt. Nó lại to dần và to dần, những cảm xúc và kỷ niệm lại ùa về. Những thứ cảm xúc mà tôi nghĩ rằng nó đã ngủ yên từ lâu và không bao giờ quay lại nữa.
    Thở phào nhẹ nhổm vì cũng đã hoàn tất các thủ tục nhập cảnh, kiểm tra hành lý. Những khi đi một nơi nào đó, tôi ngại nhất là những việc này. Ngại cái sự mệt mỏi chờ đợi.

    Cũng may chỉ mạng một ít đồ dung cá nhân và một ít quà cho người thân nên mọi thứ cũng diễn ra nhanh chóng. Bước ra khỏi cổng thì tôi ngó ngang ngó dọc để tìm dì tôi, hôm nay gia đình của dì sẽ đi đón tôi. Đứng đợi hồi lâu không thấy ai, thình lình từ đăng sau, có một người nào đó nhảy vồ lên lưng tôi rồi cười ha hả. Giật mình quay lại nhìn, chưa kịp định thần thì người con gái xinh xắn ấy ôm ngang hông tôi.

    - Anh Khanh, anh Khanh của em về rồi! – Con nhóc cười tít mắt và nói.
    - Em ơi, em có nhận nhầm người không vậy? – Tôi ngạc nhiên hỏi.

    Em nhìn tôi chu mỏ và nụ một cục, buông tay và đẩy tôi ra. Từ phía xa, một người phụ nự trạc tuổi mẹ tôi đi đến và nở một nụ cười. Tôi nhận ra đó là dì, sau bao nhiêu năm, dì nhìn vẫn trẻ như ngày nào.

    - Khanh hả con, cái thằng này, bây giờ mới chịu về thăm dì đó hả? Để dì coi nào, cái thằng bây giờ trong chững chạc và bãnh bao quá. – Dì nói và đến ôm lấy tôi, cảm động như muốn khóc, như nhìn thấy ruột thịt xa cách bao nhiêu năm gặp lại. Dì là em gái của mẹ tôi ngày còn chạy giặc, gia đình dì thì mất tích nên bà ngoại tôi nhận dì làm con. Ở miền Nam, ngày xưa vào thời chạy giặc thì gia đình ly tán rất nhiều. May mắn thì tìm lại được, còn không thì có thể thất lạc mãi mãi. Ngày xưa tôi thường ăn cơm ở nhà dì còn nhiều hơn ở nhà tôi vì mẹ đi làm suốt, nên dì xem tôi như con trai trong nhà.

    - Con mắm kia, lớn thay rồi chứ có phải con nít đâu mà còn đè đầu cưỡi cổ anh mày! Đi ra kia kêu ba chạy xe vào đây đón anh mày nhanh! – Dì nhìn sang con nhóc vừa khủng bố tôi và nói.

    Tôi chợt giật mình nhớ ra, thì ra là con Ly, con nhóc mà ngày xưa lúc nào cũng quấn lấy tôi. Tôi vừa quay sang nhìn nó và cười như đã nhận ra người quen. Bỗng nó cốc đầu tôi một cái.

    - Em ghét anh lắm! – Nó quay lại nói, lè lưỡi một cái rồi bỏ đi. Trông thật đáng yêu.
    - Cái tật trẻ con của nó từ nhỏ con biết mà. – Dì cưới và nói với tôi.
    Tôi và dì cùng nhau đi theo phía sau con nhóc ra xe.
    - Vậy là Ly bây giờ cũng 19 tuổi rồi hả dì? – Tôi tâm sự với dì.
    - Ừ, mới đó mà nó đã lớn xác vậy rồi, nuôi con này đến từng tuổi này cức khổ lắm con à! Nó không ngoan hiền như con, dì không biết khi nào nó lo ngược lại cho cậu dì nữa.
    - Dì nói sao chứ con cũng có tốt gì đâu, đến giờ thì sự nghiệp cũng chưa đến đâu mà. Rồi bây giờ Ly nó học gì hả dì?
    - Nó học ở trường Ngoại Ngữ Tin Học đó con, lâu lâu nó cũng đi làm người mẫu quảng cáo cho mấy sự kiện này nọ, mà dì thì không thích nó đi làm mấy công việc đó, cứ khuyên nó ráng học để lấy cái bằng mà nó không nghe, con về đây chơi thì coi khuyên bảo em nó xem.

    Nhìn con nhóc từ phía sau, đúng là dáng đẹp như người mẫu. Hôm nay nó mặc quần jean dài bó sát và mang cao gót, ao sơ mi ki
    ------------------------------
    Bạn đang xem chủ đề Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ. Truy cập 9xOnline.Net để đọc truyện teen hay, truyện ngắn mới nhất.
    CHỦ ĐỀ NGẪU NHIÊN CÙNG CHUYÊN MỤC
    CHIA SẺ Share





  • 4,087
    Lượt xem

    Share

    Chia sẻ trang này